Khoảnh khắc bác sĩ đưa ra tờ giấy chẩn đoán "Rối loạn phổ tự kỷ (ASD)", thế giới của nhiều bậc cha mẹ dường như sụp đổ. Những dự định về tương lai, những ước mơ giản dị về việc con sẽ đi học, kết bạn, và trưởng thành như bao đứa trẻ khác bỗng chốc trở nên chông chênh.
Sự mệt mỏi về thể chất khi đối diện với những cơn bùng nổ (meltdown) của con, cộng hưởng với áp lực tài chính và ánh nhìn phán xét từ xã hội, dễ dàng đẩy ba mẹ vào trạng thái khủng hoảng tâm lý (burnout). Bài viết này không nhằm khuyên bạn "hãy mạnh mẽ lên", mà là cái ôm đồng cảm và lộ trình khoa học giúp ba mẹ từng bước tự chữa lành chính mình.
5 Giai Đoạn Tâm Lý Ba Mẹ Thường Trải Qua
Khi nhận được chẩn đoán của con, việc ba mẹ trải qua một quá trình "để tang" cho hình mẫu đứa con hoàn hảo mà mình từng tưởng tượng là điều hoàn toàn bình thường. Theo mô hình tâm lý học của Tiến sĩ Elisabeth Kübler-Ross, ba mẹ thường trải qua 5 giai đoạn:
-
Sốc và Chối bỏ (Denial): "Bác sĩ chắc chắn đã chẩn đoán sai", "Con tôi chỉ chậm nói một chút thôi, lớn lên sẽ tự khỏi". Đây là cơ chế phòng vệ tạm thời của não bộ để bảo vệ bạn khỏi nỗi đau quá lớn.
-
Tức giận (Anger): "Tại sao lại là con tôi?", "Tại sao tôi đã ăn uống giữ gìn, sinh hoạt lành mạnh mà điều này lại xảy ra?". Sự tức giận có thể hướng về phía bác sĩ, người bạn đời, hoặc thậm chí là chính bản thân mình.
-
Thương lượng (Bargaining): Ba mẹ bắt đầu tìm kiếm mọi phương pháp, từ khoa học đến tâm linh, với hy vọng có một phép màu "chữa khỏi" cho con.
-
Trầm cảm (Depression): Nhận thức được thực tế bắt đầu rõ ràng. Sự kiệt sức, cảm giác bất lực, tội lỗi và cô lập bủa vây. Nhiều phụ huynh thu mình lại, từ chối gặp gỡ bạn bè và người thân.
-
Chấp nhận (Acceptance): Chấp nhận không có nghĩa là bạn vui vẻ với chẩn đoán, mà là bạn sẵn sàng nói: "Tự kỷ là một phần của con tôi. Khó khăn là thật, nhưng chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách vượt qua". Từ đây, hành trình can thiệp thực sự mới bắt đầu.
Chiến Lược Vượt Qua Khủng Hoảng Và Ngăn Ngừa "Burnout"
Bạn không thể rót nước từ một chiếc bình rỗng. Nếu ba mẹ gục ngã, ai sẽ là người nâng đỡ con? Dưới đây là những nguyên tắc sinh tồn về mặt tâm lý:
1. Quy tắc "Mặt nạ dưỡng khí"
Trên máy bay, tiếp viên luôn nhắc nhở: "Hãy tự đeo mặt nạ dưỡng khí cho mình trước khi trợ giúp trẻ em". Trong việc nuôi dạy trẻ tự kỷ cũng vậy. Việc bạn dành 30 phút mỗi ngày để uống cà phê yên tĩnh, đi dạo, hoặc đọc sách không phải là ích kỷ. Đó là sự "nạp năng lượng" bắt buộc để bạn có đủ sự tỉnh táo và kiên nhẫn đối phó với những thử thách tiếp theo.
2. Định nghĩa lại "Thành công"
Thay vì so sánh con mình với những đứa trẻ phát triển điển hình, hãy xây dựng một thang đo thành công mới cho gia đình bạn.
-
Thành công cũ: Con đi thi được điểm 10, con hát hay múa dẻo.
-
Thành công mới: Hôm nay con đã chịu ăn một miếng bông cải xanh, con không khóc hét khi đến siêu thị, hoặc con đã biết nhìn vào mắt mẹ và gọi "Mẹ".
Ghi nhớ: Hãy ăn mừng những chiến thắng siêu nhỏ (micro-victories). Chúng là những viên gạch vững chắc xây dựng nên sự độc lập của con sau này.
3. Tìm kiếm "Bộ lạc" của riêng bạn
Sự cô độc là liều thuốc độc đáng sợ nhất. Hãy tham gia vào các hội nhóm phụ huynh có con tự kỷ (cả offline và online). Ở đó, bạn không cần phải giải thích tại sao con mình lại la hét giữa đám đông, không ai phán xét bạn không biết dạy con. Sự đồng cảm từ những người "cùng chung chiến hào" mang lại sức mạnh chữa lành vô giá.
4. Chia sẻ gánh nặng với bạn đời
Khủng hoảng tâm lý thường là nguyên nhân hàng đầu gây rạn nứt hôn nhân ở các gia đình có trẻ tự kỷ. Đừng đổ lỗi cho nhau. Hãy phân chia công việc rõ ràng (ví dụ: mẹ lo việc học can thiệp, bố lo việc cho con đi tắm và tập vận động). Cả hai hãy cho nhau những "khoảng nghỉ" (break time) để tái tạo sức lao động.
5. Đừng ngại tìm kiếm chuyên gia tâm lý cho chính mình
Nếu bạn cảm thấy mất ngủ kéo dài, hay khóc không rõ lý do, hoặc có suy nghĩ muốn từ bỏ, đừng ngần ngại tìm đến các chuyên gia tham vấn tâm lý. Can thiệp cho con là quan trọng, nhưng trị liệu tâm lý cho ba mẹ cũng cấp bách không kém.
Lời Nhắn Nhủ
Hành trình đồng hành cùng trẻ có nhu cầu đặc biệt giống như một cuộc chạy marathon, không phải là chạy nước rút. Sẽ có những ngày bạn thấy mình tràn đầy hy vọng, và cũng có những ngày bạn chỉ muốn gục ngã khóc òa. Hãy cho phép bản thân được yếu đuối, được buồn bã.
Tự kỷ không phải là dấu chấm hết, nó chỉ là một ngã rẽ đưa gia đình bạn sang một con đường khác – chông gai hơn, nhưng cũng giúp bạn nhận ra sức mạnh phi thường tiềm ẩn bên trong mình và tình yêu thương vô điều kiện thực sự có hình dáng như thế nào.