Trong quá trình đồng hành cùng trẻ có nhu cầu đặc biệt, nhiều bố mẹ nhận ra một điều rất rõ: Có những đứa trẻ phản ứng “quá mức” với những thứ tưởng như rất bình thường. Như là một tiếng máy xay sinh tố khiến con bịt tai, hoảng loạn. Hay hoặc là ánh đèn trong siêu thị làm con nhắm mắt, khóc thét hoặc cáu gắt. Và rồi bố mẹ bắt đầu lo lắng: “Có phải con đang ‘khó tính’?”, “Hay mình đang nuông chiều con quá?”
Thực tế, đó có thể là dấu hiệu của rối loạn xử lý cảm giác – đặc biệt phổ biến ở trẻ có nhu cầu đặc biệt như chậm nói, tự kỷ, tăng động giảm chú ý,...
1. Vì sao trẻ lại nhạy cảm với âm thanh, ánh sáng?
Ở những trẻ có nhu cầu đặc biệt, hệ thần kinh xử lý thông tin cảm giác không giống bình thường. Âm thanh không chỉ là “to” – mà có thể trở thành đau, chói, khó chịu - Ánh sáng không chỉ là “sáng” – mà có thể khiến con mất kiểm soát, quá tải. Nói cách khác: Thứ người lớn thấy bình thường, với con lại là quá sức chịu đựng.
2. Những dấu hiệu bố mẹ dễ nhận thấy
Trẻ nhạy cảm cảm giác thường có những biểu hiện như:
- Bịt tai khi nghe tiếng lớn (máy hút bụi, tiếng còi xe, đông người)
- Tránh nơi đông đúc, siêu thị, trung tâm thương mại
- Nhắm mắt, quay đi khi gặp ánh sáng mạnh
- Dễ cáu gắt, khóc hoặc “tan vỡ cảm xúc” không rõ lý do
- Khó tập trung trong môi trường nhiều kích thích
Điều quan trọng: Đây không phải là “hư” hay “bướng”. Mà là cơ thể con đang cố gắng tự bảo vệ mình.
3. Sai lầm phổ biến của bố mẹ
Nhiều bố mẹ vì chưa hiểu nên vô tình khiến tình trạng của con tệ hơn:
- Ép con “phải quen đi”
→ Đưa con vào môi trường quá kích thích khiến con hoảng loạn hơn
- Trách con “nhạy cảm quá”
→ Làm con thêm căng thẳng và mất cảm giác an toàn
- Tránh hoàn toàn mọi kích thích
→ Khiến con không có cơ hội học cách thích nghi dần
4. Bố mẹ nên làm gì?
4.1. Thừa nhận và tôn trọng cảm giác của con
Thay vì nói: “Có gì đâu mà sợ”
Ba mẹ hãy thử: “Mẹ biết âm thanh này làm con khó chịu”. Chỉ một sự thấu hiểu nhỏ cũng giúp con bớt căng thẳng rất nhiều.
4.2. Giảm kích thích trong môi trường sống
- Giảm tiếng ồn không cần thiết trong nhà
- Sử dụng ánh sáng dịu, tránh ánh sáng nhấp nháy
- Tạo một “góc an toàn” để con có thể rút lui khi quá tải
4.3. Cho con làm quen từ từ
Không né tránh hoàn toàn, nhưng cần tăng dần mức độ:
- Bắt đầu từ âm thanh nhỏ → tăng dần
- Thời gian tiếp xúc ngắn → dài hơn
- Luôn có người hỗ trợ khi con cảm thấy không an toàn
Đây gọi là tiếp xúc có kiểm soát, giúp hệ thần kinh của con học cách thích nghi.
4.4. Quan sát “ngưỡng chịu đựng” của con
Mỗi trẻ có một giới hạn khác nhau. Khi con bắt đầu có dấu hiệu: căng người, nhăn mặt, bịt tai, né tránh. Đó là lúc cần dừng lại, không phải cố thêm.
4.5. Kết hợp can thiệp chuyên môn
Các phương pháp can thiệp cảm giác (Sensory Integration) có thể giúp:
- Điều chỉnh phản ứng với âm thanh, ánh sáng
- Tăng khả năng tự điều tiết
- Giúp con bình tĩnh hơn trong môi trường xung quanh
5. Điều quan trọng nhất: Bố mẹ cũng cần học
Rất nhiều bố mẹ tập trung cho con đi can thiệp. Nhưng lại thiếu kiến thức để hỗ trợ con trong chính môi trường hàng ngày. Trong khi đó: Con ở với bố mẹ nhiều hơn bất kỳ chuyên gia nào. Nếu bố mẹ không hiểu cách con cảm nhận thế giới, mọi nỗ lực can thiệp sẽ khó đạt hiệu quả tối đa.
6. Kết luận
Trẻ nhạy cảm với âm thanh, ánh sáng không phải là vấn đề cần “loại bỏ”. Mà là một đặc điểm cần được hiểu – được hỗ trợ – và được điều chỉnh đúng cách. Khi bố mẹ thay đổi cách nhìn:
- Từ “con khó” → “con đang quá tải”
- Từ “con bướng” → “con cần được hỗ trợ”
Hành trình đồng hành sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Và đôi khi, bước đầu tiên không phải là thay đổi con mà là giúp bố mẹ hiểu con đúng cách.
Tham khảo thêm 1 số bài viết tại: https://alana.edu.vn/kien-thuc/tam-ly-hanh-vi