Trẻ chậm nói có ảnh hưởng đến kỹ năng xã hội không?
Chậm nói có thể ảnh hưởng đến kỹ năng xã hội ở một số trẻ, nhưng không phải mọi trường hợp. Tìm hiểu dấu hiệu, nguyên nhân, cách hỗ trợ trẻ tại nhà và thời điểm nên tìm kiếm đánh giá chuyên môn.
Hiển thị tất cả bài viết có tag #Dành cho bố mẹ
Chậm nói có thể ảnh hưởng đến kỹ năng xã hội ở một số trẻ, nhưng không phải mọi trường hợp. Tìm hiểu dấu hiệu, nguyên nhân, cách hỗ trợ trẻ tại nhà và thời điểm nên tìm kiếm đánh giá chuyên môn.
Thời điểm giao mùa thường đi kèm với sự thay đổi thất thường của nhiệt độ, độ ẩm và lượng mưa. Đây là điều kiện lý tưởng để vi khuẩn, virus và nấm mốc phát triển mạnh trong không khí cũng như trên các bề mặt trong nhà.
Trong hành trình trưởng thành của một đứa trẻ, điều quý giá nhất không phải là việc con luôn đạt điểm cao hay chiến thắng mọi cuộc thi. Điều quan trọng hơn là con có đủ can đảm để bắt đầu, dám thử điều mới và không gục ngã trước thất bại. Tuy nhiên, sự can đảm ấy không tự nhiên mà có. Nó được nuôi dưỡng từ chính môi trường gia đình – nơi con cảm thấy được yêu thương, được lắng nghe và được phép mắc sai lầm.
Nếu một kỹ năng chỉ xuất hiện trong giờ học mà không được luyện tập ngoài đời sống thật, kỹ năng đó rất khó trở thành khả năng sống.
Có rất nhiều phụ huynh từng chia sẻ với Alana rằng: “Con mình vẫn đi học bình thường… nhưng mỗi ngày đến lớp đều là một cuộc chiến.”
Một trong những điều khiến nhiều phụ huynh mệt nhất khi đồng hành cùng con là: “Không biết nên dạy gì tiếp theo.” Có bố mẹ: - Dạy chữ quá sớm khi con chưa có kết nối - Ép con nói khi con chưa hiểu ngôn ngữ - Cho con ngồi học bàn quá lâu khi con chưa có kỹ năng chú ý - Hoặc liên tục đổi phương pháp vì thấy “không hiệu quả”
Trong quá trình đồng hành cùng trẻ có nhu cầu đặc biệt, nhiều bố mẹ nhận ra một điều rất rõ: Có những đứa trẻ phản ứng “quá mức” với những thứ tưởng như rất bình thường. Như là một tiếng máy xay sinh tố khiến con bịt tai, hoảng loạn. Hay hoặc là ánh đèn trong siêu thị làm con nhắm mắt, khóc thét hoặc cáu gắt. Và rồi bố mẹ bắt đầu lo lắng: “Có phải con đang ‘khó tính’?”, “Hay mình đang nuông chiều con quá?”
“Chắc con chưa đến mức đâu”. Đó là câu nói rất nhiều bố mẹ từng thốt ra — không phải vì không quan tâm, mà vì quá yêu con. Yêu đến mức muốn tin rằng mọi thứ rồi sẽ ổn. Yêu đến mức hy vọng chỉ cần “đợi thêm một chút”, con sẽ tự bắt kịp. Nhưng cũng chính tình yêu ấy, đôi khi lại khiến bố mẹ vô tình trì hoãn một điều rất quan trọng: đối diện với sự thật.
Có một “lớp học” rất đặc biệt. Không bảng đen. Không áp lực. Không những câu hỏi khiến trẻ phải trả lời ngay như: “Con nói đi…”. Ở đó, trẻ không bị thúc ép phải thể hiện. Không cần phải “làm đúng”. Chỉ cần được là chính mình.
Không ít phụ huynh từng rơi vào tình huống này: Con đang chơi bình thường, bỗng nhiên cáu gắt, la hét, thậm chí mất kiểm soát cảm xúc mà không rõ lý do. Nhiều người nghĩ đó là “vấn đề hành vi”. Nhưng thực tế, có một yếu tố sinh lý rất quan trọng thường bị bỏ qua: đường huyết.
Trong hành trình đồng hành cùng trẻ có nhu cầu đặc biệt, bố mẹ thường tập trung rất nhiều vào can thiệp, trị liệu và giáo dục. Tuy nhiên, có một yếu tố quan trọng không kém nhưng đôi khi lại bị bỏ quên – đó chính là dinh dưỡng
Đây là một bài viết dành cho bố mẹ muốn con sống tự lập. Không phải một chương trình “thử cho biết”. Hay đã thử nhiều phương pháp, nhiều cách dạy nhưng kết quả vẫn chưa như mong đợi.